Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Chùm truyện mini của Đỗ Ngọc Thạch

ĐẢ  LONG  BÀO
Chùm truyện mini của Đỗ Ngọc Thạch

1.Đả Long bào 
Chuyện xưa, có ông Vua nọ phạm tội phải bị đánh trăm gậy, Vua muốn làm gương cho thiên hạ, nói với Thừa tướng cứ theo phép nước mà làm. Thừa tướng không dám đánh vua, bèn nghĩ ra kế “Đả Long bào”, tức lấy Long bào của Vua ra sai lính đánh trăm gậy. Mọi người ai cũng khen Thừa tướng xử lý giỏi. Lần khác, Vua phạm vào tội đáng chém đầu, sai Thừa tướng cứ làm theo Luật pháp. Thừa tướng sai người làm một con Rồng bằng giấy bồi, sơn son thếp vàng đẹp hơn Rồng thật, rồi sai đao phủ chém đầu con Rồng đó, gọi là “Trảm thủ Rồng”. Ai cũng khen Thừa tướng tài giỏi, Vua thưởng cho tiền bạc, Lụa là không biết bao nhiêu mà kể.
Chuyện nay, có ông quan nọ từ khi được thăng chức lên đứng đầu hàng tỉnh, thiên hạ đua nhau tới chúc mừng, đông như đi trẩy hội. Riêng vợ quan không thấy mừng mà rất lo, nói với hai người con lớn: “Chúng bay, một người thì làm cho ta một trăm cái áo giống hệt cái bố mày mặc ngày nhậm chức, một người thì làm cho ta một trăm cái hình nhân giống hệt bố mày ngày nhậm chức!”. Hai người con mới nghe không hiểu ra sao, ngỡ mẹ mình bị tâm thần, liền cho gọi Bác sĩ. Người mẹ mới chậm rãi nói: “Sao các con của mẹ chậm hiểu thế, có nhớ chuyện “Đả Long bào” và “Trảm thủ Rồng” ngày xưa không?”. Hai người con nghe Mẹ nói vậy thì hiểu ngay tính chất nghiêm trọng của vấn đề, vội đi làm ngay theo lời mẹ.

2.Đại gia câu cá
Hồ Long tuyền được qui hoạch làm nơi câu cá giải trí cho các đại gia, quan chức hàng đầu của tỉnh. Người quản lý khu hồ cho làm mấy cái lều ngồi câu quanh hồ thật đẹp, còn cá thì cho thả toàn cá loại đồ chơi bằng nhựa của con nít, cần câu cũng là thứ đồ chơi con nít, riêng lưỡi câu thì chỉ là một cái que nhựa nhỏ như cái tăm, vì thế người quản lý thu được món tiền lớn là tiền cho thả và chăm sóc cá thật. Vợ người quản lý lo lắng nói với chồng: “Ông làm vậy không sợ bị chém đầu à? Để các sếp và các đại gia câu cá nhựa như con nít, lại còn làm lưỡi câu thẳng đơ thì cá nhựa cũng không câu được, vậy là sao?”. Người quản lý tủm tỉm cười rồi nói nhỏ: “Bà không biết chuyện Thái Công Lã Vọng câu cá thời xưa sao? Ông ta ngồi như là câu cá nhưng thực ra đang câu người, tức cha con Văn Vương đó. Các sếp và đại gia ngày này đi câu cá kỳ thực là đi câu người đẹp, tức các Hoa hậu, Á hậu, hoa khôi, người mẫu chân dài. Bà có giỏi thì tuyển về đây cho tôi khoảng trăm em chân dài, nhớ là phải lấy số đo ba vòng theo chuẩn quốc tế, chúng ta cứ gọi là giàu to! Họ câu người còn chúng ta câu tiền!”. Người vợ nghe chưa hết câu đã hiểu ngay vấn đế, tức thì đi tuyển… “cá chân dài”!




3. Chuyện song sinh

Người chồng nọ là quan chức hàng đầu cấp tỉnh, thường phải xa nhà nhiều ngày nên không yên tâm với cô vợ trẻ đẹp đã từng đội vương miện Hoa hậu của tỉnh. Viên thư ký thấy Sếp lo lắng vậy bèn hiến kế: “Tôi có quen một võ sư, bảo hắn cho hai đệ tử trung thành đến, vừa bảo vệ phu nhân, vừa đề phòng trộm cướp, nhất cử lưỡng tiện”. Quan Sếp nghe theo, viên thư ký đến gặp võ sư, chọn được hai võ sĩ có tướng mạo rất chân thật, giao cho nhiệm vụ bảo vệ phu nhân của Sếp.

Một thời gian sau, phu nhân sinh hạ được một cặp song sinh, cực kỳ khỏe mạnh, mới một tuổi đã chạy nhanh hơn gió, như là khinh công, hai tuổi đã biết múa võ như một võ sĩ đai đen. Quan Sếp thấy vậy thì nói với viên thư ký: “Xem chừng kế sách thuê vệ sĩ của anh không xong, có vẻ như là nuôi ong tay áo, hai đứa bé rất có thể là con của hai thằng vệ sĩ?”. Viên thư ký nói: “Thưa Sếp, tôi đã cho kiểm tra AND, không thể có chuyện đó. Ta cứ chờ thời gian nữa xem sao, lúc đó xử lý cũng chưa muộn!”.

Một năm nữa trôi qua, cả quan Sếp và viên thư ký đều phải thừa nhận hai đứa bé song sinh kia không phải là “giọt máu” của Sếp, bèn bàn với nhau xử lý bằng cách thuê người bắt cóc hai đứa bé rồi cho nó “đi đày biệt xứ”. Người mẹ của hai đứa bé song sinh biết được âm mưu kia, bèn nói hết với hai con. Hai đứa bé song sinh liền tìm người bố là quan Sếp và viên thư ký, nói bằng giọng như của người lên đồng: “Các ông mà xử lý tôi tàn ác như vậy, bố đẻ tôi sẽ tới bắt các ông nhốt vào ngục tối suốt đời!”. Hai người nghe hai đứa bé song sinh nói xong thì rụng rời chân tay rồi quỳ mọp van lạy như tế sao, mồm thì nói líu ríu: “Xin…chủ nhân …tha mạng…Xin tha mạng…”. Thì ra hai đứa bé có giọng nói giống hệt như giọng nói của hai vị thượng quan khét tiếng đương chức!


4. Dòng sông mà biết nói năng

Đang diễn ra cuộc tranh cãi về “Thủy điện Miền Trung”. Có thể “tóm lược” lại như sau: Do mạng lưới Thủy điện Miền Trung dày đặc cho nên đã dẫn đến chuyện rừng bị “biến mất” khá lớn, mà rừng đầu nguồn không còn thì hậu quả của nó là không kể xiết! Rồi đến việc xả lũ của các hồ thủy điện đã làm cho vùng hạ lưu biến thành “Thủy cung”, cụ thể là đồng bào mấy nơi hạ nguồn nhà trôi, người chết vô số kể! Đó là lập luận của các nhà khoa học về Thủy lợi, Thủy điện. Còn những “Ông chủ các Công trình Thủy điện” thì không thừa nhận như vậy, nói tới nói lui họ “đổ tội” hết cho Dòng sông,  không biết là con thứ mấy của Vua Thủy tề cai quản Dòng sông này, - đã phá vỡ “qui hoạch” của họ!
Vì thế, trong dân gian xuất hiện câu ca dao: Dòng sông mà biết nói năng / Thì ông Thủy điện hàm răng chẳng còn!



5. Hiện tượng “Bùng nổ”

Những sự việc nào xảy ra quá nhiều, quá nhanh thì người ta gọi là “Bùng nổ”, còn dân gian thì ví von rất cụ thể, rất sinh động gọi là “như nấm sau mưa”. Nhân câu chuyện thời sự về “Bùng nổ” Thủy điện Miền Trung, người ta nghĩ ngay đến những sự “Bùng nổ” khác mà hậu quả của nó cũng không kém phần “thê thảm” dù không nhà trôi, người chết như ở hạ lưu vài tỉnh: Bùng nổ “Quy hoạch treo”; Bùng nổ xây dựng các công trình công cộng rất hoành tráng nhưng bỏ hoang phế; Bùng nổ xây dựng các công trình công sở rất mỹ lệ không thua các đền đài, cung điện thời xưa; Bùng nổ sân Gôn khiến cho đồng ruộng thẳng cánh cò bay biến thành những quả bóng Gôn bay loạn xạ; Bùng nổ trường Đại học, Cao đẳng - tỉnh nào cũng phải nặn ra, vẽ ra vài trường Đại học, Cao đẳng chứ nhất định không chịu thua tỉnh hàng xóm!...
Còn biết bao sự “Bùng nổ” khác mà không thể liệt kê hết ra được vì khi đọc đến đây, người ta sẽ nghĩ ngay đến chuyện Con Ếch muốn căng phồng bụng lên cho to bằng con Bò! Than ôi, chẳng lẽ nhìn thấy hậu quả bi thảm của nó lại khó thế sao?


6. Tiếng Mẹ đẻ

Đại gia nọ sau khi thành đạt tứ bề thì tiền nong rủng rỉnh, sài sang đủ kiểu mà vẫn không hết, liền nói với vợ: “Mẹ của Thiếu Gia và  Cách Cách à! Hai đứa con của chúng ta đến tuổi đi học rồi!...”. Đại gia chưa nói hết lời thì Phu nhân chặn ngay: “Chưa đến tuổi! Thằng anh Thiếu Gia mới sáu tuổi, con em Cách Cách mới năm tuổi! Chưa đi học được, em không muốn biến chúng thành người lớn quá sớm, chúng đang đẹp như những Thiên Thần!”. Tuy nhiên, ý của Đại gia là “Chiếu chỉ”, hai đứa bé đã được đi học. Vì các trường “Nội” đều bị Đại gia chê nên người Thư ký “quân sư” nói là nên xin vào Trường Quốc tế, và chúng đã vào Trường Quốc tế.

Sau một năm, mải lo “làm ăn”, Đại gia mới có thời gian gặp các con, nhưng khi cha con gặp nhau, hai đứa trẻ nói thứ tiếng gì mà Đại gia không hiểu gì cả! Phu nhân do thường xuyên gặp các con nên hiểu được và “thông dịch” lại cho Đại gia! Quả là phiền phức!

Lần này thì người Mẹ của Thiếu Gia và Cách Cách đã quyết “kháng chỉ” mà đưa hai đứa con về quê ngoại, ở đó mẹ và chị gái của người Mẹ đều là cô giáo Tiểu học, để cho hai đứa con của mình học Tiếng Mẹ đẻ!


7. Trường Mầm Non học Chống Tham nhũng

Có hai vợ chồng kia, đều làm việc ở Ban Phòng chống Tham nhũng của Tỉnh nọ. Khi thấy công việc Phòng Chống Tham nhũng của Tỉnh quá yên ắng, Trưởng Ban nói: “Chúng ta cứ án binh bất động ngồi chờ bọn Tham nhũng lòi Mặt chuột ra mới hành động thì không phải là cách hay! Ai có kế sách gì hay thì nói nghe coi?”. Người chồng hiến kế: “Tôi có kế dụ rắn ra khỏi hang!”. Người chồng nói chưa hết câu thì Trưởng Ban đã gạt đi: “Kế này xưa quá rồi, bọn chúng cáo quỷ lắm, dụ không được mà lại tiền mất tật mang!”. Người vợ liền nói: “Vì tôi đang mang bầu nên tôi vụt nảy ra một ý tưởng: Phải chống Tham nhũng từ trong bụng Mẹ!”. Trưởng Ban nghe nói thì tròn mắt kinh ngạc, song chưa rõ cụ thể thế nào bèn bảo hãy nói rõ hơn, thì người vợ nói: “Chúng ta có câu thành ngữ rất hay là “…từ trong trứng nước”, có nghĩa là cả cái đẹp và cái xấu, cả cái Ác và cái Thiện sẽ phát triển hoặc bị tiêu diệt nếu có sự tác động từ khi mới manh nha hình thành, tức còn đang như trứng chờ thụ thai! Vì thế, tôi nghĩ chúng ta cần xây dựng một đề án “Phòng chống Tham nhũng từ trong Thai nhi”! Song, đề án này theo tôi rất khó, phải tập hợp nhiều nhà Khoa học, nhiều ngành Khoa học, có bằng cấp Tiến sĩ trở lên mới có thể sớm hoàn thành. Vì vậy, đồng thời với việc xây dựng Đề án đó, tôi xin đề nghị xây dựng một Đề án dễ hơn là “Đưa nội dung Phòng chống Tham nhũng vào hệ thống các trường Mầm Non, Mẫu giáo”. Vì tôi đã từng là Hiệu trưởng trường Mầm Non nên xin được làm Chủ nhiệm Đề án này!”. Trưởng Ban nghe xong thì phê duyệt ngay!...

Không biết hai cái Đề án kia bao giờ thì xong, dân chúng ghét bọn Tham nhũng đành “đắp mền” nằm chờ, còn bọn Tham nhũng thì mở tiệc ăn mừng vì “hỏa lực tinh nhuệ” của Ban Phòng chống Tham nhũng đã không nhắm vào chúng nữa mà đang nhắm tới bọn con nít ở Trường Mầm Non và mấy cái thai nhi chưa rõ là trai hay gái!



8. Chiêu hiền đãi sĩ

Những kẻ Tham nhũng cũng đã thành lập Hội Tham Nhũng bởi tham nhũng tiền tỷ cũng như tham nhũng vài thứ lặt vặt cũng chỉ “được” gọi là Tham nhũng. Và điều khiến cho những kẻ tham nhũng “tự ái nghề nghiệp” là cứ phải che che dấu dấu như ăn vụng, ăn trộm. Còn nữa, tham nhũng cũng phải được liệt vào loại “Tài năng Đất Việt”, được vinh danh như ghi khắc bia đá giống bia Tiến sĩ ở Văn Miếu,v.v.. Vì thế, Hội Tham nhũng treo bảng “Chiêu hiền đãi sĩ”, nếu ai giải quyết được những vấn đê trên một cách thuyết phục sẽ có phần thưởng cực lớn và được mời làm Chủ tịch Danh dự Hội Tham nhũng!

Vào những ngày bão lụt cơn số 9 vừa rồi, có người đến xin thuyết trình “Tham Nhũng sách”, còn tự khoe là hay hơn “Bình Ngô Sách” của Nguyễn Trãi dâng lên Vua Lê Lợi! Ứng viên chẩn bị thuyết trình “Tham nhũng sách” thì có tin báo về từ “Đất Quảng xứ Đà”: các công trình xây dựng được “rút ruột” rất êm trôi giờ bị gió bão đánh ngã lăn kềnh, lòi hết ruột giả, dân chúng la ó quá trời, đúng là “cháy nhà ra mặt chuột”! Ban chấp hành Hội Tham nhũng liền bảo người ứng thí: “Ngài hãy tìm cách bịt miệng thiên hạ cái vụ này đã!” Người ứng thí nói: “Dễ ợt! Thì nói là công trình của tôi chịu tới Bão cấp 14, 15 lận, tức Siêu Bão, nhưng với Bão đàn em cấp 9, cấp 8 thì nó chủ quan, mất cảnh giác! Các người có nghe câu “Quắc mắt coi khinh ngàn lực sĩ / Cúi đầu làm ngựa chú Nhi đồng” chưa?”. Ban chấp hành Hội Tham nhũng vỗ tay rầm rầm, cho đi triển khai ý tưởng đó ngay và ngồi nghe ứng viên kia thuyết trình “Tham nhũng sách”!...




9. Đi thử vai diễn

Có hai vợ chồng nhà kia thích làm diễn viên điện ảnh, một hôm có đoàn làm phim nọ đăng báo tuyển diễn viên, liền kéo nhau đến dự tuyển. Đạo diễn bảo người chồng thử vai diễn bị đánh đập tàn bạo, được hai phút thì người chồng không chịu nổi xin thôi. Còn người vợ, đạo diễn bảo thử vai ngoại tình. Đến đoạn đôi tình nhân ân ái đắm say, người vợ thích quá, cứ đòi làm nữa. Đạo diễn liền bảo: “Bây giờ hết giờ rồi, thích thì ngày mai đến thử vai tiếp!”.

Ngày hôm sau, người vợ bảo người chồng đi thử vai diễn tiếp, người chồng nói: “Thôi, tôi không chịu nổi hai phút thì còn đi thử vai nữa làm gì?” Người vợ thấy thế thì bảo: “Vậy tôi đi một mình!”, rồi chạy một mạch đến trường quay! Người chồng ngồi bó gối, lẩm bẩm: “Vợ ta thật là đại anh hùng! Ta chỉ có hai phút mà đã đầu hàng, còn vợ ta đi tiếp buổi thứ hai mà xem ra chưa ăn nhằm gì!”.

Có người hàng xóm thấy vậy thì cười nói: “Đúng là thằng ngốc! Không phải vai diễn nào cũng giống nhau, có thế mà không biết!”.




10. Quân sư quạt mo

Có vị đại quan nọ làm việc gì cũng hỏi “Quân sư quạt mo”, tức người trợ lý, thư ký giúp việc. Đến một hôm, “quan hệ” với vợ thấy khó khăn quá. Vợ nói: “Xin lỗi tướng công, chỉ tại “máy móc” của em nó có vấn đề, phải “kích hoạt” lâu lâu một chút mới “vận hành” được!” Vị Đại quan đang vừa đau vừa mệt, không hiểu phu nhân nói gì, bèn hỏi quân sư quạt mo. Quân sư cười hì hì nói: “Việc này dễ ợt! Chỉ tại Chủ nhân mải lo nghĩ việc nhớn nhiều quá mà quên đi những tiểu tiết!...” Vị Đại quan nói: “Vậy thì chú mày lo việc tiểu tiết ấy đi!”…
Khi vị đại quan kia qua đời, có nhà báo nọ đến phỏng vấn người thư ký - quân sư quạt mo đắc lực: “Trong sự nghiệp phò tá của mình, ông thấy việc gì mình thành công nhất?”. Quân sư quạt mo đáp: “Đó là giúp quan bà khởi động máy móc!”.




11. Thích bị lừa

Vị giám đốc Sở nọ bị một cô học trò cũ lừa khiến cho công quỹ của Nhà nước thất thoát tiền tỷ. Bị ra Tòa rồi bị án tù giam, khi được mấy nhà báo của mục “Ngàn lẻ một chuyện trên trời dưới đất” phỏng vấn Kỷ niệm nào của chốn quan trường làm ông nhớ mãi, thì vị nguyên giám đốc Sở kia nói: “Kỷ niệm bị lừa! Cảm giác rất khó tả: nó vừa dữ dội vừa êm ái, vừa ngọt ngào vừa đắng cay, vừa khoái lạc vừa bẽ bàng, vừa lên voi vừa xuống chó!...” Các nhà báo đòi nói rõ hơn thì vị nguyên giám đốc Sở bảo: “Không thử làm sao biết! Các anh cứ thử bị lừa xem tôi nói có đúng không!”



12. Đánh tráo khái niệm

Nhà khoa học đầu ngành nọ đến tuổi “Thất thập cổ lai hi” rồi mà vẫn tráng kiện không thua kém thanh niên, riêng cái “khoản kia” thì thiên hạ vô địch, không chỉ các siêu mẫu chân dài lão làng bám đông mà  siêu mẫu chân dài tuổi Teen cũng theo hàng đàn! Tới ngày sinh nhật Thất Thập, có nhà báo hỏi “Bí quyết” thì Nhà khoa học nói: “Bí quyết là không có bí quyết gì cả! Tôi không cãi lộn, đánh lộn, không nói tục, không đái bậy ỉa bậy, không ăn rau sống quả xanh, không ăn cắp vặt, không viết bậy lên tường, không ném xác chuột chết qua nhà hàng xóm, không nuôi chó rồi dắt qua nhà hàng xóm ỉa đái bậy, không lừa con nít vào nhà rồi làm bậy, không đánh đập con cái, không…”.  Nhà khoa học còn nói tới ngàn lẻ một cái không nhưng nhà báo nọ nghe thì quá sợ hãi té xỉu tứ bao giờ!


Đỗ Ngọc Thạch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét